Day thon vi da dai cao binh ngo voi vang vo nhat
  • Soạn bài đây thôn vĩ dạ đại cáo bình ngô phần 2 cảm nhận về 13 câu đầu bài thơ vội vàng cảm nhận về nhân vật người vợ nhặt

    XEM THÊM: cảm nhận về nhân vật người vợ nhặt

    Soạn bài đây thôn vĩ dạ theo một số tài liệu, bài thơ được gợi cảm hứng trong khoảng mối tình của Hàn Mặc Tử mang 1 cô gái vốn ở thôn Vĩ Dạ. mở màn bài thơ là một nghi vấn tu từ

    “Sao anh không về chơi thôn Vĩ?”

    thắc mắc vừa như lời trách cứ nhưng lại nhẹ nhõm, dịu ngọt như một lời mời. Nghệ thuật trách và mời trong câu thơ thật khéo léo, uyển chuyển, ngọt ngào như nét duyên của người con gái. Qua lời mời gọi dịu dàng, tác kém chất lượng đưa ta đến sở hữu một bức tranh ngẫu nhiên nhiên tuyệt mĩ của thôn Vĩ

    “Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
    Vườn người nào mướt quá xanh như ngọc”

    XEM THÊM: đại cáo bình ngô phần 2

    Thôn Vĩ Dạ là một thôn làng thơ mộng nằm kề sát thành phố Huế bên bờ sông Hương. Qua ngòi bút tinh tế của tác nhái, vẻ đẹp thôn Vĩ Dạ hiện lên càng lấp lánh hơn, như 1 điểm nổi bật của tự nhiên. đến với bức tranh thôn Vĩ Dạ, cảnh đầu tiên hiện ra trong tầm nhìn chính là “hàng cau”. nhà thơ nói đến hàng cau trước tiên vì cau là một loài cây thanh lịch, ngay thẳng gợi lên sự bất khuất, thủy chung.

    Cau trồng thành hàng lối tạo nên vẻ đẹp chuẩn mực, ngay ngắn, giàu tính tạo hình, gây ấn tượng đẹp trong tâm trí người đọc. Vẻ đẹp của hàng cau còn mang thêm một chi tiết đẹp hơn điểm tô, Đó là “nắng hàng cau”, “nắng mới lên”. những hàng cau trồng theo hàng lối đón ánh nắng lấp lánh làm cho ánh nắng dường như cũng trải dài, trải dài thành từng tầng sáng theo từng ngọn cau bao phủ lấy thôn làng ngõ xóm.

    trong khoảng “nắng” ở đây lặp lại 2 lần làm ta hình như cảm nhận được ánh nắng ấm áp lan tỏa khắp nơi, tạo nên sinh khí cho bức tranh thôn Vĩ Dạ. Câu thơ thứ ba bật lên như một sự ngạc nhiên thích thú: “ Vườn người nào mướt quá xanh như ngọc”. Bức tranh đột nhiên ko chỉ với ánh vàng của nắng mà còn mang màu xanh tràn sinh khí của cây lá hoa cỏ.

    image

    “Mướt quá” gợi lên cho ta thấy sự chứa chan sinh khí của cây cối xanh tốt. Màu “mướt quá” làm cho dịu đi trong ta các bụi bặm, khiến tâm hồn cảm thấy như tươi trẻ hơn. Màu xanh được so sánh sở hữu “ngọc” càng khiến bức tranh ngẫu nhiên chừng như cao quý, tinh khiết hơn, ko nhiễm bụi hồng. Câu thơ cũng thoáng hiện lên hình bóng của ai chậm triển khai qua thông báo “ vườn ai” mà tác nhái còn để ngỏ. Và để đến câu thơ tiếp theo, hình bóng đấy hiện ra 1 những rõ ràng hơn

    “Lá trúc che ngang mặt chữ điền”

    Hình bóng con người hiện lên làm cảnh vật chừng như sinh động hẳn lên. “Lá trúc che ngang mặt chữ điền”. thập thò trong khu vườn xanh mướt lá, hiện ra 1 khuân mặt “chữ điền” hồn hậu vừa thực, vừa ảo, vừa gần nhưng lại vừa xa bởi “lá trúc che ngang”. khuân mặt trong câu thơ như đang dõi theo bước chân người khách nhưng lại vô cùng dịu dàng, e ấp.

    Câu thơ đẹp vì sở hữu sự kết hợp giữa cảnh vật và con người. tương tự chỉ với vài nét chấm phá, Hàn Mặc tử đã phác họa được cảnh vật và con người ở thôn Vĩ Dạ 1 phương pháp khôn xiết sinh động, vừa quen thuộc gần gũi lại thi vị độc đáo. Đoạn thơ gợi lên trong tâm hồn người đọc bao nỗi niềm, xúc cảm về quê hương yêu dấu.

    XEM THÊM: cảm nhận về 13 câu đầu bài thơ vội vàng

Howdy, Stranger!

It looks like you're new here. If you want to get involved, click one of these buttons!